Tuổi xuân tình dục dâng trào – Truyện 18

Tần nương nghe lòng nặng trịch, nhưng bên ngoài bà ta vẫn gượng cười, bà biết rõ vũ khí duy nhất còn lại có thể sử dụng trong lúc này chính là nụ cười. Thành công hay thất bại chỉ còn trông mong vào một chút mỏng manh ấy mà thôi. Liếc nhìn xung quanh, bốn bề vắng ngắt, mọi người trong điền trang như thỏa thuận trước với tay quản gia yêu râu xanh trong chuyện bức hiếp nữ chủ nhân mình.
Tần nương dùng đuôi mắt nhìn quản gia Tiêu và hé một nụ cười thật tươi:
– Ông giận rồi à ? Ðàn ông một khi bị đàn bà chọc giận trông thật là thích thú, nhưng nếu lấy chơi làm thật thì sẽ mất cả sự vui đùa.
Quản gia Tiêu cười lớn:
– Và nếu người đàn bà bị cưỡng dâm một bận thì có lẽ còn thấy thích thú nhiều hơn nữa… Mỗi sinh linh là một kiếp phù du mong manh.
Bàn tay của lão xiết chặt hơn một chút, Tần nương thấy bủn rủn cả tay chân và cánh tay còn lại của lão Tiêu quật ngang, thân hình bà ta lập tức bị đẩy bật ngửa ra giường. Sau khi hoàn toàn làm chủ tình thế, lão Tiêu lừ lừ cúi mặt xuống nạn nhân, lão chồm lên giật mạnh cây trâm cài đầu bà chủ làm xổ tung những lọn tóc đen mượt óng ả của Tần nương ra.
Ðôi môi lão chà xát vào đôi vú của Tần nương. Vậy là nụ cười đã không xoay chuyển được tình thế, Tần nương gào lên vật vã:
– Ah… ah…
– He… he…he… – Giọng cười lão Tiêu cất lên còn to hơn tiếng gào của bà chủ, đúng kiểu một con dê đực trước khi nhảy giống, mỗi sáng cùng bầy dê cái nuôi trong điền trang phú hộ Vũ Lôi.

Tần nương cắn răng khép chặt hai đùi, nhưng sức bà ta đâu còn đủ để làm việc đó. Tần nương cố nghiêng mình né tránh bờ môi gớm ghiếc, hai đầu gối bà ta cố chụm lại. Cơn thèm khát đã làm cho lão quản gia khốn kiếp như nằm trên đống lửa, lão dùng tay chận ngang cổ bà chủ, còn chân thì xeo mạnh đùi Tần nương. Quản gia Tiêu vuốt nhẹ hông bà chủ giật phăng một cái, chiếc quần ngắn cũn cỡn đành tuột luốt, nửa thân dưới trắng phau phau của Tần nương lộ ra.
– Ôi một cái lồn đẹp đến mê người, sẽ có bao nhiêu con cặc sẽ chết vì nó đây ?!
– Uh, uh, ông sẽ biết tay tôi mà. Uh, uh…
Bàn tay lão quản gia phản chủ cứ đòi làm giặc trên cơ thể người thiếu phụ. Ðầu tiên là vùng eo, bàn tay phân vân dừng lại một chút: chạy lên vùng đồi vú hoặc đâm bổ xuống thung lũng lồn. Thôi thì cả hai đi vậy, một tay qươ lên, một tay quản gia thò xuống cuống quýt theo từng tế bào da của nữ chủ nhân mình. Tần nương bắt đầu đi vào mê sảng trước một cơn cuồng dâm sắp diễn ra ở điền trang phú ông Vũ Lôi.
Bị chận ngang cổ nghẹt thở quá, Tần nương chợt thấy tối xầm mặt mũi, bà mất dần sức kháng cự, hai chân buông lỏng dần dần. Cửa động đào đã mở, lão Tiêu vừa thở hồng hộc vừa trườn lên… Bên dưới mắt Tần nương nhắm nghiền lại, miệng từ từ há to ra.

Quản gia Tiêu tự nhủ: đám nữ nhi này cần răn dạy kỹ lưỡng, bên trong họ là cả một lò than nhục dục dễ cháy và cuồng nhiệt. Việc một tay thợ đốt lò giỏi là phải biết khơi ngọn lửa đó lên. Những mảng trống thân thể lấp ló sau tà áo mỏng. Quản gia Tiêu mặc sức thi triển đôi tay thiện nghệ bẻ khóa động đào của mình.

Còn đạo sĩ Thiết thì sáng nào cũng dậy rất trễ, áo quần xốc xếch, tóc tai rối bù, mặt dính đầy son phấn. Thanh sắc là bến bờ đi hoài không mỏi, luôn réo gọi những tay nặng máu phong tình lên đường phiêu bạt.

Lần lượt ba mươi mấy cô gái trong điền trang của phú hộ Vũ Lôi làm đệm thịt cho đạo sĩ Thiết, hòng theo học cho hết cái đạo Hộ Hoa. Thay phiên Yến, một cô vợ nhỏ của phú ông Vũ Lôi lại đến cả chánh thất của phú ông Vũ Lôi, Tần nương cũng phải bước lên giường đạo sĩ Thiết. Ðầu hôm là những bước chân hớn hở đi vào phòng để rạng sáng hôm sau, các người đàn bà lết bằng tứ chi ra khỏi phòng. Riêng hai người vợ bé mới cưới của phú ông Vũ Lôi thì có ngoại lệ, bao giờ họ cũng nhập phòng đạo sĩ có cặp. Riết thành thói quen, thỉnh thoảng Hương và Văn còn ngang nhiên nựng má, quàng chặt eo đạo sĩ Thiết giữa ban ngày ban mặt trong điền trang.

Trẻ nhất trong Hộ Hoa đạo quán là đạo sĩ Lân, hắn cũng là một trong những khuôn mặt lạ lùng nhất trong đạo quán với sở thích quái chiêu của mình: đặc biệt tỏ ra rất hứng thú với các nữ tu sĩ trẻ. Hắn cả đời không làm được việc gì tốt lành, chỉ thích đi lừa tình để giày vò thân xác các nữ tu, lấy đó làm vui không biết mệt. Hắn không tự biết trong đời mình có bao nhiêu đàn bà. Ðạo sĩ Lân bất chấp phương tiện thực hiện miễn là đạt cho được mục đích, bất kể phục thuốc hay dùng tiền bạc. Vả lại Lân cũng tha thiết đa tình nên rất ít cô gái lỡ sa chân kháng cự lại được sự dụ dỗ của hắn. Do đó, chẳng phải tự nhiên mà đạo sĩ Lân được đứng ở vị trí thứ ba trong Hộ Hoa đạo quán, chỉ sau Tô Hộ Hoa Ðạo trưởng và đạo sĩ Thiết. Ngoài ra, đạo sĩ Lân còn có một cố tật kỳ quái, rất thích những nữ nhân mỹ lệ có bàn chân nhỏ.

Sau khi ăn hết một tô cháo chay, đạo sĩ Lân đưa ni cô Lan về Hộ Hoa đạo quán. Trên đường đi, nữ tu Lan kêu đau bụng nhức đầu, được đạo sĩ Lân mua thuốc cho uống. Tại một căn phòng ở hậu viện đạo quán, ni cô Lan lại ngủ li bì, nửa đêm chợt thấy có người đè lên thân mình nhưng không thể phản ứng được.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, ni cô Lan thấy mình nằm ở giường khác, không một mảnh vải che thân, tấm chăn trải giường bên dưới còn vương những vết máu trinh.
Kết thúc đợt đi lạc quyên đó, từ ngày trở về ni cô Lan như người mất hồn, mặc dù lo sợ và xấu hổ nhưng không thể không gặp đạo sĩ Lân, người đang được xem như là ân nhân của ni cô.
– Nữ thí chủ có cảm nghĩ gì không ?
– Không có cảm nghĩ gì cả.
– Không có cảm nghĩ gì à ? Chẳng lẽ trong đầu óc nữ thí chủ chỉ nghĩ toàn chuyện ăn uống thôi sao ?
Ðược thừa nhận thân phận là một nhu cầu của phụ nữ, hắn hiểu điều ấy. Ni cô Lan sau khi lỡ làng cùng hắn đã muốn hắn thừa nhận thân phận của cô ta đối với hắn.
– Em chẳng còn nơi nào để quay về nữa. Bất cứ người con gái nào cũng muốn có một chỗ quy tụ cho mình, em nào có thể ngoại lệ.
Có lẽ suốt đời ni cô Lan cũng không thể nào quên được cái cảnh tượng hành lạc cùng đạo sĩ Lân sau khi giật mình tỉnh dậy. Trước khi đưa khúc cặc quá khổ của mình du tiên vào âm đạo, có lẽ theo như một thói quen, tay đại đạo sĩ cầm nó lên đập bành bạch lên mông người nữ tu trẻ đang nằm khóc thút thít bên dưới.
– Ah, ah… Chầm chậm thôi, đau quá đại đạo sĩ ơi ! Ah, ah…
– Ðã độ chúng sanh thì phải độ tới cực lạc cũng như Bát Giới theo sư phụ thì phải theo tới Tây thiên. Hmm, hmm, cái lý đó mà nữ thí chủ chửa rõ ư ?! Ðừng tỏ ra quá mềm yếu như vậy chớ!
– Uh, uh… Ðau thiệt mà đại đạo sĩ ơi !
– Ðau nè, đau nè… đỡ đau chưa. Từ từ rồi nữ thí chủ sẽ thấy dễ chịu thôi mà…
Vượt qua cảm giác rát buốt ban đầu, cái đầu ni cô Lan gục gặc theo nhịp cặc thúc của đạo sĩ Lân. Ðạo sĩ Lân rất rành tâm lý các ni cô. Lòng tự tôn của con người rất dễ bị va chạm, nhất là cái gọi là lòng tự tôn của kẻ đã đánh mất lòng tự tôn. Lòng tự tôn ấy chỉ có một lớp màng mỏng che chở, lớp màng mỏng này chỉ là hư ngụy, mà hư ngụy thì chắc chắn không bảo vệ hữu hiệu được lòng tự tôn.
Mồ hôi đạo sĩ Lân ở trên nhễ nhại tuôn như bão chớp, bên dưới nước mắt ni cô Lan rơi hệt mưa sa, hết xoay ngược rồi lại quay xuôi. Hai người họ cứ vậy mà dập dình gần nửa canh giờ mà dìu nhau vào cõi cực lạc, thả hồn theo cơn mộng dưới hoa.
Vừa hành sự xong, đạo sĩ Lân đưa tay vỗ bốp vào cái mông tròn lẵn của ni cô Lan một cái, cằn nhằn:
– Lần sau nhớ tắm rửa cho kỹ một chút nghen, hơi nặng mùi đó ! Một thân thể đầy sự thánh thiện.
Ni cô Lan khẽ trề môi:
– Sự thánh thiện vẫn còn trên thân thể của em, hả đại đạo sĩ ?
– Ở đâu đâu trên thân thể nữ thí chủ cũng có sự thánh thiện, điều ấy có phần tăng thêm sau khi được tưới nước cam lồ của bần đạo.