Truyện con trai lãnh cảm và người mẹ dâm

Truyện loạn luân nặng 18+ có tiêu đề Truyện đứa con trai lãnh cảm và người mẹ dâm đãng loạn luân nặng 18+.Truyện thuộc thể loại dâm dục dành cho ai yêu thích tình dục. Truyện kèm theo cả phim xem rất phê. Tin tức gái luôn sưu tầm những Truyện loạn luân nặng 18+

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Truyen dua con trai lanh cam va nguoi me dam dang loan luan nang 18+

Xem phim loạn luân nặng full 18+ đứa con trai lãnh cảm và người mẹ dâm đãng

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Truyen dua con trai lanh cam va nguoi me dam dang loan luan nang 18+ 2

Đọc truyện đứa con trai lãnh cảm và người mẹ dâm đãng loạn luân nặng 18+

Đã 1 tuần lễ trôi qua. Một tuần lễ tệ nhất trong đời Phan. Mỗi lần nhớ lại chuyện đó Phan bổng trở nên giận dữ và xấu hổ. Nó không còn nói chuyện với mẹ nữa. Đôi lúc nó không chịu đựng được phải sống chung nhà hay ở trong phòng với bà. Nó biết mẹ muốn nói chuyện với nó, nhiều lúc mẹ khóc lóc rồi van xin, nhưng nó vẫn giữ 1 khoảng cách xa vì không tin chính nó.

Nó có thể nghe tiếng mẹ rửa chén dưới nhà trong lúc nó thủ dâm trong phòng tắm. Tuổi đang lớn, nó thủ dâm có lúc 2 lần 1 ngày để giải tỏa sinh lý và cơn giận sôi sục trong lòng. Nhưng càng làm thế có vẻ chỉ làm tình hình tệ thêm hơn.
Khi cơn khoái lạc đến thật nhanh nó rung rẩy nắm chặc thành bồn tắm. Dương vật bắn khí tung tóe trong bồn. Hai hàm răng nó nghiến chặc lại.
Sau khi xong nó nhìn tinh khí vung vãi trong bồn rồi bước ra ngoài để yên không dội nước đi. Nó lại trở về phòng.
-Kệ bà.”

Nó nghĩ thế. Vẫn còn giận dữ vì không tìm ra 1 giãi pháp nào khác.
Nó ngồi trên giường nhìn ra cửa sổ. Trời đang mưa, các dòng nước chảy dài trên mặt kính. Các giọt nước rơi trên kính, tụ vào nhau càng lúc càng lớn hơn rồi chảy dài xuống y hệt như những ý nghĩ rơi rớt của nó trong lúc này.

Khi mọi người viết về sự loạn luân, chưa ai viết về nỗi đau đớn dằn vặt trong tâm hồn ghê gớm thế này. Giờ đây nó ngồi nghĩ ngợi, lòng oán trách ghét mẹ rồi yêu thương mẹ trộn lẫn với nhau. Nó chỉ mới 16. Tuổi mới lớn, bồng bột, sôi nổi. Hoàn toàn vô ích khi suy nghĩ trong lúc này. Nó cố gắng đã nhiều và chỉ thất bại. Những ý nghĩ giống nhau tiếp tục trở lại và nó không làm sao chận chúng được.

Nó nghe tiếng máy hút bụi vang lên một lát, rồi từ từ giảm lại. Tiếng cửa đóng khi mẹ bỏ máy vào trong khép lại. Rồi im lặng. Trong nhà sự căng thẳng nặng nề từ tuần qua đến hôm nay càng lúc càng nhiều, như không khí trước một trận phong ba sắp đến.
Phòng ngủ nó nhỏ, cẩu thả, ánh sáng èo uột trong một buổi chiều chán chường. Nó vẫn nhìn đăm đăm ra cửa sổ khi tiếng chân mẹ phía dưới đi lên. Sàn gổ lỏng lẻo vang tiếng cót két dưới bước chân rụt rè của mẹ. Rồi nó nghe tiếng cửa phòng tắm đóng lại.
Im lặng lại đến ngọa trừ tiếng mưa rơi trên vách nhà. Nó muốn mẹ nhìn thấy đống tinh khí nó thải ra trong bồn khi nãy đang cô đọng lại từ từ. Nó muốn làm cho mẹ đau đớn như nó bây giờ!

Thời gian như chậm hơn, trôi qua khó biết rõ bao lâu. Thời gian đã trở thành một thứ không thể nào đếm được trong lúc này. Mổi phút là vô tận với trăm ngàn ý nghĩ hổn loạn.
Nó không nghe tiếng chân mẹ khi bà bước vào trong phòng. Nó liếc mà không cần quay đầu lại, cảm thấy 1 bóng dáng quen thuộc với một nổi buồn bả mang theo.
Mẹ đứng im rồi hơi cử động 1 chút. Nó biết bà đang nhìn nó chăm chú trong lúc dựa mình một cách mệt mỏi vào cánh cửa phòng.

Nó nhìn một hạt nước lớn dần lện rồi ngoằn nghèo chảy xuống khi sự chờ đợi vô tận kéo dài không dứt.
“Mẹ … thích chuyện đó.” Tiếng mẹ nhỏ như muỗi kêu. “Mẹ không thể chối được là mẹ thích chuyện đó. Con hiểu không?”
Phan không nói gì. Nó chỉ cảm thấy xấu hổ và cơn giận sôi sục trong lòng nhiều hơn.
Mẹ lại cử động và lần này Phan nhìn thẳng vào bà.

Mẹ từ từ trượt dọc theo chiều dài cánh cửa, rồi ngồi dài trên sàn gổ, hai chân gấp lại. Cả người một nữa bên ngoài, một nữa bên trong phòng nó. Mẹ khóc lặng lẽ. Hai dòng nước mắt chảy dài trên mặt. Đầu cuối xuống nhìn sàn gổ chứ không nhìn Phan. Bàn tay nắm chặc vào mép váy màu xanh dương hay mặc làm lụng trong nhà. Cái áo thun màu xám. Hai chân để trần. Mái tóc dài ngang vai rối bời.

“Đâu phải chỉ riêng mẹ. Đâu phải lổi riêng mẹ.” Mẹ nói rất nhỏ, rất khó nghe.
Bà ngẩng đầu lên nhìn nó. Nổi đau khổ có thể thấy trong ánh mắt. Khuôn mặt không trang điểm nhưng xinh đẹp hằn lên sự đau đớn tột cùng thấy rõ.
“Mẹ thích chuyện đó.” Nó lập lại lời mẹ. Lời nói ra như trống rỗng, hời hợt ngay sau khi ra khỏi miệng Phan. Nó không muốn nhìn mẹ nhưng không hiểu sao nó vẫn không thể quay mặt đi.

“Mẹ biết con nghĩ thế nào. Phan… con… Nhưng nó không phải thế. Mẹ van con mà… Chuyện đó … nó không dơ bẩn như con nghĩ đâu.” Trong mắt mẹ lóe lên, đầy vẻ nhiệt tình .. đam mê. “Mọi người không ai hiểu. Con không hiểu .. mà chỉ mẹ hiểu. Mẹ thích nó và mẹ bất cần ai suy nghĩ thế nào.”
Phan bật người dậy. Nó không biết nó sắp nói gì, ngoại trừ bây giờ nó đứng thẳng nhìn trừng trừng xuống mẹ.
“Phan con… đừng nhìn mẹ như vậy. Đừng mà… mẹ van con.”
Mẹ quì lên hai tay vươn ra ôm Phan. “Đi mà con. Con không hiểu đâu. Mẹ không thể chịu đựng nổi con đối xử với mẹ thế này. Chuyện đó nó xảy ra xong rồi. Chỉ có thế. Mẹ thú nhận thích và … mẹ vẫn còn thích…. nó”
Nước mắt trong khóe mắt vẫn còn đọng lại trong khi mẹ vươn tay ôm Phan. Phan cảm thấy nó cầm tay mẹ nhưng không nắm lại. Thay vào đó , nó cầm cổ tay kéo mẹ đứng lên rồi nắm chặc cườm tay lắc mạnh.
“Mẹ thích nó à? MẸ THÍCH NÓ À?” Nó hét lớn vào mặt bà.

Nó lắc mẹ dữ dội làm mẹ khóc to hơn. Tóc tai rũ rượi trên mặt. Nước mắt chảy dài trông còn lớn hơn dòng nước mưa đang chảy trên mặt cửa sổ.
“Đúng vậy con. Trời ơi…Mẹ .. thích nó.” Mẹ thều thào rồi Phan vô ý thức xoay người mẹ lại, lôi bà về phía giường nó. Nó ngồi trên giường để mẹ nằm trên đầu gối. Nó không suy nghĩ, chỉ hành động theo phản xạ.

Comments on this entry are closed.