Hững hờ với bạn trai mới vì nhớ tới người yêu cũ

Bạn trai hiện tại rất tốt với em nhưng em lại chỉ đau đáu nghĩ về tình cũ. Em sợ mình sẽ sai lầm.

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Video Hững hờ với bạn trai mới vì nhớ tới người yêu cũ 18+

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Kính gửi chị Thanh Bình!

Hiện tại, em đang phải trải qua những khó khăn, vướng mắc trong chuyện tình cảm khi mà em luôn nhớ tình cũ mà quên đi người yêu hiện tại. Em mong chị hãy cho em một lời khuyên. Em cảm ơn chị nhiều lắm!

Em năm nay 24 tuổi, vừa mới tốt nghiệp đại học. Năm 18 tuổi em từ miền Trung xa xôi vào thành phố Hồ Chí Minh theo học Đại học và đoàn tụ với gia đình (bố mẹ và các em em chuyển vào miền Nam tìm kế sinh nhai từ 4 năm trước đó). Vừa mới chân ướt chân ráo bước vào môi trường mới, sẵn tính tự lập cộng với thương bố mẹ vất vả, em đã đi tìm một công việc làm thêm, mong có thể tự trang trải phần nào đó cho chính mình. Nhưng không may công việc em được giới thiệu và chọn lựa lại khiến em không thể đạt kết quả để có thể được tiếp tục theo học Đại Học. Đến khi bố mẹ em biết chuyện thì đã muộn, em phải trở về nhà ôn thi lại trong trạng thái tuyệt vọng và tội lỗi khi đánh mất niềm tin.

Bố mẹ thương em, tạo đủ điều kiện để em được làm lại một cách tốt nhất, giữ kín mọi thông tin để em không phải mang tiếng xấu bỏ học với mọi người. Mỗi đêm em vẫn khóc thầm và càng quyết tâm bắt đầu lại tất cả, luôn mỉm cười để bố mẹ an lòng. Cũng trong khoảng thời gian ấy em gặp và quen anh, mối tình đầu của em.

Năm đó em 20 tuổi, mọi người nhận xét em là một cô gái khá xinh xắn về ngoại hình, dễ mến, biết lắng nghe và chia sẻ. Ngay từ lúc mới lớn em xác định tình yêu là một điều thiêng liêng và luôn cần có sự nghiêm túc. Anh hơn em 13 tuổi, vừa mới đi xuất khẩu lao động về nước sau 13 năm. Anh là con trai của một gia đình rất thân thiết với bố mẹ em.

Em yêu anh bằng thứ tình cảm trong sáng nhất khi mà mỗi lần nói chữ yêu còn cảm thấy ngượng ngùng và hạnh phúc với tình cảm đáp lại từ anh. Có lẽ không gì thuận lợi hơn cho tình cảm của chúng em lúc đó, gia đình anh vốn sẵn quý em từ trước nhất là mẹ anh, bố mẹ em cũng hoàn toàn ủng hộ, công việc của anh ổn định, anh chững chạc còn em cũng hoàn toàn nghiêm túc. Vốn là người hay suy nghĩ, ngay từ lúc anh đặt vấn đề yêu em em cũng đã lường trước những khó khăn mà em và anh sẽ gặp phải sau này khi khoảng cách tuổi tác khá lớn và anh cũng đã muốn có một gia đình nhỏ còn em vẫn đang trong quá trình ôn thi lại Đại học. Em đã nói rõ những vấn đề đó, anh đã suy nghĩ và đồng ý cùng em vượt qua.

Mỗi tuần anh qua nhà xin phép bố mẹ chở em đi uống nước 1 lần, cứ như vậy cho đến khi em thi đậu Đại Học. Trước khi nhập học em đã nói rằng: “Nếu một ngày nào đó anh không chờ em được thì hãy nói với em một câu nhé, em hiểu và không oán trách gì anh đâu”. Anh ôm em và bảo em yên tâm học hành, anh sẽ chờ.

Mỗi tuần em đều sắp xếp về thăm nhà và thăm anh 1 lần, nhưng chỉ 1 tháng sau đó những tin nhắn, cuộc gọi và gặp mặt thưa dần rồi mất hẳn. Em có về thì anh cũng bận không gặp được dù hai nhà cách nhau chỉ vào trăm mét. Em tự huyễn hoặc mình đến mấy tháng là anh bận nhưng rồi không chịu nổi em nhắc lại câu nói ngày em đi nhập học, anh nói em đừng suy nghĩ nhiều, anh vẫn yêu em.

Nhưng rồi vẫn cứ kéo dài như vậy mãi, em quyết định nói chia tay dù trong lòng không hề muốn. Anh không níu kéo, nhưng làm như không muốn chia tay, chia tay là do em. Em hẹn gặp mặt để nói rõ ràng, tối qua đứng ngoài cửa nhà anh gọi điện anh cũng không ra gặp. Em cảm thấy như chính mình đã tự hạ thấp giá trị của mình vậy.

Hung ho voi ban trai moi vi nho toi nguoi yeu cu

Em biết người yêu đối xử tốt với mình nhưng lòng em vẫn không nguôi nỗi nhớ tình cũ 

Em tự nhủ mình không còn yêu đâu có lỗi, đừng oán trách đừng buồn. Nhưng em càng cố tỏ ra cao thượng thì em lại càng nhớ tới, càng cố không liên lạc lại càng trông chờ một tin nhắn. Em không trách anh ấy đã chia tay em, em chỉ trách cái cách mà anh ấy chọn để chia tay, nó như một vết thương cứ kéo dài âm ỉ chứ không làm em quen. Em lao vào học, đi làm thêm, đi tham gia các hoạt động xã hội để không còn thời gian mà nghĩ tới.

Suốt 3 năm như vậy, em ngoài mặt tỏ ra lúc nào cũng vui vẻ nhưng chính em mới hiểu em yếu đuối đến nhường nào. Em có nhiều bạn tốt và nhiều người theo đuổi nhưng em vẫn không nhận lời ai vì em vẫn chưa quên người cũ dù giờ anh ấy đã có gia đình. Em không muốn lấy tổn thương của mình làm tổn thương 1 người khác. Nhưng rồi em đã 1 lần yếu lòng khiến em phải suy nghĩ.

Đó là một người con trai hiền lành, hơn em 1 tuổi, học cùng trường, ở cùng xóm trọ. Em có thể cảm nhận tình cảm của anh ấy chẳng khác gì em 3 năm trước. Anh ấy chịu thương chịu khó, ý chí, sâu sắc và chân thành. Sau nhiều lần từ chối, em đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định ích kỉ.

Anh ấy coi đó là em cho anh ấy một cơ hội, nhìn ánh mắt em biết anh ấy hạnh phúc vô cùng. Còn em, em xem đó là cho chính mình cơ hội. Em mong muốn có thể ở sau lưng hỗ trợ anh ấy thành công trong sự nghiệp và vượt qua những khó khăn trước mắt. Nhưng em không biết đó có phải là sai lầm của em không?

Hững hờ với bạn trai mới vì nhớ tới người yêu cũ

Hơn 1 năm đã trôi qua, em cảm nhận tình cảm anh dành cho em ngày càng lớn, còn em, em ngày càng trở nên ích kỉ. Em hay giận hờn vô cớ, hay chán nản và hay áp đặt vấn đề tiền bạc tương lai hơn. Mỗi lúc như vậy em thấy em thật có lỗi, thật ích kỉ. Em tự mặc định cho mình một suy nghĩ trong đầu là em chưa quên được người cũ. Nhưng cũng có những lúc em thấy vui, thấy hạnh phúc, thấy bình yên bên anh ấy dù chưa bao giờ anh tặng em 1 món quà có giá trị như bạn bè em vẫn được nhận. Em cũng thầm ghen tị nhưng điều đó với em chưa bao giờ là vấn đề lớn. Em hiểu với mức lương của một sinh viên mới ra trường, một người con có trách nhiệm với ba mẹ thì anh ấy cần thêm chút thời gian để ổn định.

Comments on this entry are closed.