Em gái chịu chơi – truyện 16+ nặng

Xem truyện 16 nặng có tiêu đề em gái chịu chơi. Truyện thuộc thể loại dâm dục dành cho ai yêu thích tình dục. Truyện kèm theo cả phim xem rất phê. Tin tức gái luôn sưu tầm những truyện 16+ mới nhất

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

em gai chiu choi - truyen 16+ nang hinh 1

Chẳng ai biết rõ thân thế, lý lịch của hắn. Nhưng thấy hắn là mọi người biết là…Hùng Bô. Mà ở cái thành phố nhỏ này, chẳng mấy người mà không biết hắn. Chẳng biết Hùng làm nghề nghỗng gì, nhưng gần như mọi người có thể gặp hắn bất kỳ giờ nào, chốn nàọ Hùng lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, chải chuốt.

Đọc truyện 16+ nặng em gái chịu chơi

Mà hắn cũng đẹp trai thật. Quanh năm suốt tháng cứ la cà hết quán cà phê này đến nhà hàng khác, hết hộp đêm này đến vũ trường khác, hết cô nọ đến cô kiạ Mà cô nào cũng đẹp, cũng trên trung bình. Lý do cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì hắn là… Hùng Bô. Nhiều người cứ thắc mắc về cái tên của hắn. Có ai hỏi hắn thì Hùng thản nhiên trả lời:
-Có lẽ mọi người thấy tôi “bô” trai nên gán thêm vào tên Hùng. Thành ra Hùng Bô, vậy thôị

À, ra thế. Mọi người không còn thắc mắc về cái tên kỳ lạ đó nữa. Họ quen dần và nghiễm nhiên chấp nhận cái tên Hùng Bô. Chỉ riêng 1 mình Hùng Bô là hiểu về nguồn gốc của biệt danh đó mà thôị Thật ra thì từ nhỏ, chẳng biết hắn bị bệnh gì về đường ruột mà cứ đi cầu suốt ngày. Cứ cách từ nửa tiếng đến 1 tiếng là hắn phải đi ị một lần. Dù là mỗi lần đi như vậy, phân chỉ bằng lóng taỵ Nhưng không đi là không chịu được. Vì lý do đó mà mỗi lần cha mẹ hắn dẫn hắn đi đâu, bất cứ nơi nào cũng phải xách theo cho hắn cái “bô” để giải quyết vấn đề. Từ đó, cái tên Hùng Bô như cái tên định mệnh đeo đẳng hắn cho đến bây giờ. Đúng một năm sau ngày Sài Gòn thất thủ, Hùng theo cha mẹ vượt biên trong đợt người ra khơi tìm tự do. Sau mấy ngày lênh đênh trên biển, hắn và gia đình đến được bến bờ. Có lẽ nhờ mấy ngày uống được biển trừ cơm trên ghe, hay là nhờ hạp phong thổ, khí hậu xứ Mỹ mà bệnh hắn chấm dứt. Cái bệnh đường ruột đã âm thầm ra đi không để lại một chút kỷ niệm gì ngoài cái tên Hùng Bộ ngày nay Hùng đã là một thanh niên đẹp trai, bảnh bao, sang trọng giữa cái xứ sở nàỵ Ba mẹ Hùng cũng có một cơ sở làm ăn nhỏ tạm để sống. Hùng không ở chung cùng gia đình, hắn đi mướn một căn apartment ở riêng cho dễ “quậy”

Quán cà phê Bụi Đời lúc nào cũng đông, nhất là vào buổi tối. Lạ thật, dân chúng càng thất nghiệp, càng đói rách thì chốn ăn chơi lại càng đông. Hùng khóa xe cẩn thận rồi hiên ngang bước vào quán. Một vài bàn tay đưa tay lên vẫy chào hắn trong bóng tốị Chẳng cần biết là ai, Hùng đưa tay lên chào lại cho có lệ, rồi đi thẳng đến dãy ghế cao đặt dọc theo quầy hàng kéo ghế ngồị Những người mang bệnh ghiền đi uống cà phê ở xứ Mỹ này: thật ra chẳng ai ghiền cà phê, họ ghiền ngồi quán thì đúng hơn. Mà nói họ ghiền mấy cô bán quán thì cũng không saị Hùng cũng vậỵ Hắn chẳng cần phải ngồi xa xa mà chiêm ngưỡng. Mỗi lần vào quán là hắn tìm đến ngay mặt các cô mà ngồi. Vừa nhâm nhi ly cà phê vừa rửa mắt luôn thể. Hùng không chừa một cơ hội nào để mà chiêm ngưỡng tán tỉnh các cộ Hắn vẫn tự hào là mình ” bô trai” kia mà. Mà cũng đúng thật, hắn đã để mắt tới em nào thì đố em đó chạy thoát. Trước sau gì hắn cũng “phơ” được.

em gai chiu choi - truyen 16+ nang hinh 2

Phim 16+ nặng phang em gái dân chơi sành điệu cực hay trong nhà nghỉ

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Thấy Hùng bước vào quán là các cô waitress tự động đưa mắt nhìn nhau mĩm cười. Quán Bụi Đờị có được bốn cô waitress Loan, Thủy, Tuyết, Trâm đều đẹp. Và cô nào thì cũng được Hùng gợi chuyện tán tỉnh xa gần. Mà lạ một điều là các cô đều biết chuyện đó nhưng hầu như cả bốn cô, cô nào cũng có cảm tình nếu không muốn nói là mê hắn. Loan đúng bên trong quầy, chồm tới hỏị
-Anh Hùng uống gì?

Truyện 16+ nặng em gái chịu chơi

Hùng không vội trả lời ngaỵ Hắn làm như suy nghĩ một lúc, trong khi cặp mắt diều hâu dấu sau cặp kính to bản nhìn hau háu vào hai gò ngực căng phồng của Loan. Loan nhướng mắt nhìn Hùng như để hỏi lại câu hỏị Bây giờ Hùng mới chậm rãi nói:
-Cho anh 1 lỵ..rau má.
Loan ngạc nhiên nhìn Hùng hỏi lại:
-Rau má ?
-Ủa, sao em có vẻ ngạc nhiên vậy ?
-Em chưa hề thấy ai vào quán cà phê mà uống rau má bao giờ.
Trừ mấy đúạ….con nít.
Hùng nhìn Loan cười thân mật, vùa bắt đầu tán:
-Ờ, tại hỏng có vợ mà uống cà phê, tối về khó ngủ lắm.
Loan mở đề cho hắn:
-Ai biểu kén quá thì ráng chịu.
-Anh đâu có kén. Tại hỏng ai chịu lấy anh chứ bộ
-Loan hỏng có tin đâụ Cái tướng như anh mà ai nói hỏng chịu lấỵ
Hùng khoái chí “cái tướng như anh” có nghĩa là tướng Hùng bảnh trai lắm. Chàng trả lời vừa đủ cho Loan nghe:
-Coi vậy chứ hỏng phải vậy đâu em ơị Hỏng nghe người ta nói “xấu dây thì tốt củ”. Mà em khen anh tốt dâỵ…Bởi vậy hỏng ai chịu lấỵ Loan đỏ mặt. Nàng không ngờ Hùng ăn nói bạo dạn như vậy. Mà tính Loan thì lại khoái những người “khẩu dâm” như Hùng. Nàng đớp lại liền.
-Em…thấy mới tin
Đến lượt Hung giật mình. Chàng không ngờ Loan chịu chơi như vậỵ Chàng gạ gẫm:
-Muốn gì thì khó, chớ muốn thấy thì dễ ợt

Loan liếc xéo Hùng một cái rồi cắm cúi pha cà phê. Loan năm nay tròn 25 tui. Nàng qua Mỹ theo diện con lai từ năm 1985. Loan chẳng biết cha mình là aị Nàng chỉ hiểu loáng thoáng là nàng được ra đời nhờ hậu quả của một cuộc hành quân của “Đế Quốc Mỹ” khi qua làng mẹ nàng ở. Sau ngày mất nước, nhờ chính sách nhân đạo của “Đế Quốc”, nàng được mọi người trọng dụng vì là con laị Mẹ nàng nhất quyết không muốn bỏ nơi chôn nhau cắt rún. Bà bán nàng cho một gia đình người Hoa cho họ được đi Mỹ, để nhận vỏn vẹn có ….mấy chục cây vàng. Qua đến Mỹ, gia đình cha mẹ nuôi người Hoa này cho thêm Loan 100 đô nữa rồi coi như xong chuyện đường ai nấy đi. Xứ lạ quê người, Loan biết mình có nhan sắc. Làm đĩ thì…uổng quá. Nàng quyết định xin đi làm waitress, vừa đỡ khổ tấm thân vừa được dịp ăn diện đẹp, lại có cơ hội kiếm chồng giàụ Đàn ông đến với Loan không ít. Nhưng đa số những kẻ có tiền có sự nghiệp thì đều đã có vợ Loan chỉ có thể “bồ lẻ” với họ một hai phát để bắt địa chút đỉnh. Khi thì cái áo, khi đôi giầy, lặt vặt thế thôị và rồi nàng tình cờ gặp Hùng Bô nơi quán. Chẳng biết hắn làm cái giống gì mà áo quần lúc nào cũng láng cóng, tiền xài không tiếc taỵ Nếu hắn là dân “bu di nét” hoặc chủ cả thì cũng đi chơi có lúc thôi, còn để thì giờ mà làm việc nữa chứ. Đằng này hắn ngồi quán suốt ngày suốt đêm, chẳng thấy làm lụng gì cả. Cuối cùng Loan suy luận hắn là con nhà giàụ Như vậy có nghĩa là Loan nhào vô, coi như chuột sa hủ nếp, bảo đảm ấm no muôn đờị Liếc thấy không ai để ý. Hùng Bô chồm đầu tới nói nhỏ vào tai Loan:
-Tối nay anh đưa em về nhé ?
Loan nháy Hùng một cái rồi ấp úng:
-Em…sợ…
-Sợ cái gì ? Có gì đâu mà sợ ?
-Em sợ..vợ anh đánh nghen.
Hùng phân bua líu cả lưỡ:
-Anh làm gì có vợ Nếu có vợ thì đâu có ngồi đây suốt ngày để ngắm em.
Loan đưa đẩy một câu làm Hùng mừng quýnh:
-Em về…trễ lắm à. Mười một giờ quán mới đóng cua. Anh có chờ được không ?
-Chờ em thì…suốt đời cũng chờ được mà.

Comments on this entry are closed.