Em gái Campuchia bị phá trinh truyện người lớn 16+

Truyện Người Lớn 16+ Em gái Campuchia bị phá trinh . Truyện thuộc thể loại dâm dục dành cho ai yêu thích tình dục. Truyện kèm theo cả phim xem rất phê. Tin tức gái luôn sưu tầm nhữngTruyện Người Lớn 18+ mới nhất

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Em gai Campuchia bi pha trinh truyen nguoi lon 16+

Em gái Campuchia bị phá trinh truyện người lớn 16+ full

Phim dành cho người trên 18 tuổi:
Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Em gai Campuchia bi pha trinh truyen nguoi lon 16+ 2

Em gái Campuchia bị phá trinh truyện người lớn 16+

Truyện này là có thật, được đăng trên báo Tuoitre

“Tôi viết cuốn sách này bởi vì biết rằng sẽ có một ngày mình bị sát hại và tôi không muốn ra đi trong âm thầm lặng lẽ”.

Và như thế, tác giả cuốn sách Con đường đánh mất sự trinh trắng – Somaly Mam – đã viết lại cuộc đời đầy thăng trầm của mình. Nếu một người nào đó còn có thể kể lại những bi kịch của đời mình thì với họ, niềm hi vọng vẫn còn. Xin mời bạn đọc theo dõi một số trích đoạn của quyển sách Con đường đánh mất sự trinh trắng.

>> Người phụ nữ can đảm
>> Hi vọng mang tên Somaly Mam

Bé gái trong một nhà thổ ở Phnom Penh. Không còn một thông tin nào về số phận của cô bé này sau khi bức ảnh này được chụp

…Ngực của tôi đang phát triển và ông (+) bắt đầu sờ soạng. Ban đêm ông ta nặng nề lăn qua chiếu ngủ và tôi có cảm giác bàn tay của ông đặt lên người tôi. Khi ông ta làm điều đó, tôi vùng bỏ chạy.

Tôi chạy rất nhanh, thậm chí đến tận bây giờ người dân trong làng vẫn nhớ tôi đã chạy nhanh thế nào. Trong đêm tối, tôi chạy ra bờ sông và ngủ ở đó, nơi neo đậu những chiếc thuyền đánh cá. Mặt trăng phản chiếu qua làn nước đã xoa dịu tôi, và tôi nằm cuộn tròn dưới gốc cây hoặc bò vào trong thuyền của cha nuôi rồi ngủ trên những lưới đánh cá.

Tôi vẫn tiếp tục công việc gánh nước thuê của mình và đưa tiền cho ông ta, nhưng tôi cố rời khỏi nhà càng sớm càng tốt và cả ngày lân la ngoài trường học hoặc ở nhà cha nuôi.

Buổi chiều nọ, ông bảo tôi đi mua dầu thắp ở chỗ gã lái buôn người Hoa, chúng tôi hay mua hàng hóa của ông ta. Một lời sai bảo xem ra rất chính đáng – thời đó chưa có điện, vì thế chúng tôi dùng đèn dầu thắp sáng. Tôi cũng thường mua vài thứ ở đấy – ông ta bán gạo và cho vay tiền với lãi suất cắt cổ, người dân trong làng rất kiêng nể vợ chồng ông ta. Thỉnh thoảng họ cho tôi vài cái bánh hoặc kẹo.

Nhưng ngày hôm đó người vợ đi vắng. Gã lái buôn kêu tôi đi theo vào buồng kho, lấy cho tôi một cái bánh. Nhưng ông ta đã đẩy tôi ngã vào đống gạo và đè tôi xuống. Ông ta đánh tôi rất mạnh và cưỡng hiếp tôi. Tôi không biết gã đã làm gì nhưng có cảm giác như chém một nhát ở vùng giữa hai chân tôi.

Sau đó gã đe dọa: “Nếu mày kể cho ai nghe chuyện này, tao sẽ cắt họng mày. Ông của mày nợ tao rất nhiều tiền. Nếu mày mách với ổng, ổng sẽ đánh mày. Vậy thì hãy ngậm miệng lại”. Nói xong gã ném cho tôi vài thanh kẹo.

Tôi từ chối không lấy và bỏ chạy. Tôi đang chảy máu. Một mặc cảm tội lỗi dâng lên trong tôi. Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi muốn ra bờ sông. Tôi tâm sự cùng cây, nói về sự đau đớn cùng sự kinh tởm những tên ác độc kia, đặc biệt là gã người Hoa đã làm nhục và làm tôi đau.

Đêm đó, tôi đã cố trầm mình xuống dòng Mekong, ở đoạn bờ sông dốc đứng. Tôi đã chìm hẳn. Nhưng tôi không thể không bơi trồi lên, dường như bản thân tôi không cho phép mình chết. Tôi rửa ráy và đi xuôi theo bờ sông đầy bùn.

Khi tôi quay trở về chỗ của ông, ông đánh tôi, nói đó là hình phạt vì tôi về trễ. Ông ta thậm chí không thèm hỏi dầu mua bỏ đâu. Nhưng tôi nhận ra rằng hình như ông biết việc gì đã xảy ra và sai tôi đến chỗ gã lái buôn vào đêm đó là có mục đích.

(+) Khi 9 hay 10 tuổi, Somaly sống cùng người này và gọi bằng ông.

+++

Lên thành phố đồng nghĩa với đặt chân đến thủ đô Campuchia. Vào thời đó, Phnom Penh không phồn hoa và xô bồ như bây giờ. Hầu như không có điện. Trên đường phố có ít ăn xin hơn. Những tòa nhà hoang tàn và đổ nát với cửa sổ vỡ toang, đường sá lởm chởm đầy đá, bùn đất và rác rưởi. Đã 10 năm kể từ khi quân Khơme Đỏ càn quét qua các thành phố và đẩy tất cả người dân đến công trường làm việc nhưng đường sá và cơ sở hạ tầng vẫn chưa được sửa chữa.

Đất nước vẫn ở chế độ cộng sản nhưng đã xuất hiện những hộp đêm, quán bar đông nghẹt người. Tôi đã rất lúng túng trước tất cả mớ âm thanh, đường sá và nhà cửa này. Tôi chưa từng đến nơi nào giàu có và nhộn nhịp như thế.

Những khu chợ sầm uất và náo nhiệt buôn bán mọi thứ từ nồi niêu đến phụ tùng xe hơi, trưng bày nhiều loại thực phẩm, có những thứ rau quả thậm chí tôi không biết được tên gọi và dường như người ta đánh bắt cả một đại dương cá lên. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được có nhiều xe gắn máy lưu thông đến thế, những chiếc xe xuất xứ từ Nga, đen bóng và mới cáu.

Ở đây, thậm chí các cô gái còn chạy xe đạp nữa. Tôi nghĩ rằng những người ở đây như đang sống trên thiên đường. Nhưng tôi không hề cho rằng ông dẫn tôi lên thành phố với mục đích tốt. Tôi biết rằng ở người đàn ông này chẳng có gì tốt đẹp cả.

Buổi chiều đầu tiên chúng tôi đến thành phố thì trời đã chập choạng tối. Dì Nop sống trong một căn hộ nhỏ, bẩn thỉu ở khu phố tồi tàn gần chợ trung tâm. Chúng tôi leo lên cầu thang tối tăm, căn hộ ở lầu hai và trong khu nhà chẳng có điện đóm gì cả. Hé mở cánh cửa, dì dò xét nhìn tôi.

Theo như tôi phỏng đoán dì Nop khoảng 35 tuổi. Dì là người dân tộc Chăm theo đạo Hồi giống như ông, nhưng mặc đồ Tây Dương và có mái tóc uốn gợn. Dì có khuôn mặt béo phì với lớp trang điểm rất dày, trét đầy mỹ phẩm, cặp lông mày trước trán được vẽ chếch lên cao. Tôi thầm nghĩ trông dì thật gớm ghiếc, giống như một con quỉ hay là một loài ma quái nào đấy. Khuôn mặt dì chẳng có chút biểu cảm, tôi chưa bao giờ nhìn thấy dì cười.

Comments on this entry are closed.