Thực hư cán bộ huyện rủ vợ người khác vào nhà nghỉ

Trong câu chuyện, vị cán bộ này thừa nhận sau vài lần gặp tại quán cà phê, mình đã “nhiệt tình” rủ người phụ nữ đã có chồng vào một nhà nghỉ, không phải chỉ một lần mà nhiều lần…

Phim 18+ cực hay không xem thì phí

Nhiều vụ việc “chẳng hay ho gì” liên tiếp xảy ra trong thời gian gần đây tại miền Tây Nam Bộ khiến dư luận thật sự băn khoăn về tư cách đạo đức, lối sống của nhiều cán bộ cấp cơ sở. Trong lúc các vụ việc đang được xác minh, kết luận, chờ xử lý, thì chúng tôi hết sức bất ngờ trước thừa nhận của một “người trong cuộc”, lại là cán bộ chủ chốt của một quận trung tâm TP Cần Thơ.

Clip nóng 18+ cán bộ huyện rủ vợ người khác vào nhà nghỉ làm tình

Phim dành cho người trên 18 tuổi:

Trong câu chuyện, vị cán bộ này thừa nhận sau vài lần gặp tại quán cà phê, mình đã “nhiệt tình” rủ người phụ nữ đã có chồng vào một nhà nghỉ, không phải chỉ một lần mà nhiều lần…

“Làm việc” trong khách sạn?

Câu chuyện đang thật sự thu hút chú ý và bàn tán mạnh mẽ của dư luận Cà Mau vừa qua là vào ngày 5/6, Ủy ban Kiểm tra (UBKT) Huyện ủy huyện Ngọc Hiển (Cà Mau) thống nhất đề nghị khai trừ Đảng ông Nguyễn Quốc Giã – Trưởng phòng Nội vụ huyện, vì vi phạm đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên.

Trước đó, ông Giã bị tố cáo dẫn vợ của một người khác vào phòng trọ. Cụ thể, vào ngày 30/4 vừa qua, ông Giã đã chở bà V.T.N. (trú tại TP Cà Mau) theo tuyến Quốc lộ 63 Cà Mau – Kiên Giang rồi rẽ vào một nhà trọ ở xã Minh Lương, huyện An Minh (Kiên Giang). Khi phát hiện điều bất thường này, em chồng bà V.T.N đã báo cho Cơ quan Công an.

Thuc hu can bo huyen ru vo nguoi khac vao nha nghi de giai quyet viec cong

Nhà nghỉ Tân Hải nơi ông N.T.M. bị phát hiện “đang tư vấn pháp lý” cho một phụ nữ đã có chồng.

Tiến hành kiểm tra hành chính nhà trọ, Công an huyện An Minh phát hiện ông Giã cùng bà N. đang ở chung phòng với nhau. Sau việc này, ông L.Q.T. – chồng bà N. đã có đơn tố cáo hành vi của ông Giã với các cơ quan chức năng huyện Ngọc Hiển.

Trong bản tường trình sau đó, ông Giã thừa nhận hành vi sai trái của mình.

Cuối tháng 5 vừa qua, một vụ việc tương tự khiến dư luận Bạc Liêu bàn tán tâm ran mãi cho tới nay, đó là khi ông Trương Văn Nhớ – Phó bí thư, kiêm Chủ tịch UBND huyện Vĩnh Lợi xác nhận: Ban Thường vụ Huyện ủy đã chỉ đạo UBKT Huyện ủy thành lập đoàn xác minh, khẩn trương làm rõ đơn tố cáo của ông Đ.T.T. (ngụ phường 1, TP Bạc Liêu).

Trong đơn, ông Đ.T.T. cho biết ông N.T.T. (48 tuổi, công tác tại văn phòng Huyện ủy Vĩnh Lợi) đã vào khách sạn với vợ mình là bà P.T.N. (35 tuổi, hiện là cán bộ một trung tâm y tế ở Bạc Liêu). Trước đó, qua theo dõi, vào ngày 22/5, ông Đ.T.T. phát hiện vợ mình vào khách sạn với ông N.T.T. nên đã báo cho Công an, đề nghị tiến hành kiểm tra hành chính, làm rõ. Khi ông Đ.T.T. cùng lực lượng chức năng có mặt thì nhân viên khách sạn đã báo động cho ông N.T.T. và bà N. tìm cách thoát thân.

Đến lúc lực lượng chức năng vào được khách sạn, ông N.T.T. đang trèo ra cửa sổ hòng “tiếp đất”, còn bà N. đã bỏ ra ngoài. Sự việc xảy ra giữa ban ngày nên ngay lập tức, thu hút khá đông người dân hiếu kỳ kéo đến xem. Khách sạn chẳng mấy chốc bị vây kín.

Khi bị mời về trụ sở Công an để làm rõ sự việc, ông N.T.T. giải trình rằng ông vào khách sạn với bà N. chỉ “là để bàn công việc chứ không có gì khác?”. Ông Trần Văn Út – Bí thư Huyện ủy Vĩnh Lợi, cho biết vào chiều cùng ngày xảy ra vụ việc, ông N.T.T. đã đến nhà một lãnh đạo “tự thú” việc ông bị ông Đ.T.T. phát hiện cùng bà N. ở chung phòng trong khách sạn. Ông N.T.T cho biết ông quen biết bà N. qua mạng xã hội. Trưa 22/5, ông có hẹn bà N. tới một quán cà phê để bà N. làm giúp ông giấy tờ xe. Do chờ lâu không thấy bà N. đến nên ông thuê… phòng khách sạn để nghỉ. Tới khi bà N. đến, vô phòng thì bị người nhà ông Đ.T.T. phát hiện trình báo Công an?

Tại anh, tại ả

Theo biên bản do Công an thị trấn Đầm Dơi, huyện Đầm Dơi lập ngày 26/2/2015, vào khoảng 9 giờ 50 phút hôm đó, Công an thị trấn Đầm Dơi có nhận được tin báo của ông N.T.P. (52 tuổi, ngụ khóm 8, phường 5, TP Cà Mau) cho biết vợ mình là bà T.M.L. (39 tuổi, ngụ ấp Hòa Phong, Định Thành A, Đông Hải, Bạc Liêu) vào Nhà trọ – Karaoke – Massage Vip Hùng Thúy (tại khóm 4, thị trấn Đầm Dơi) thuê phòng với một người đàn ông khác. Khi lực lượng chức năng yêu cầu chủ nhà trọ mở cửa thì trong phòng lúc này có bà L. và ông D.T.T. (52 tuổi, ngụ thị trấn Trần Văn Thời). Điều đáng nói ông T. lại là thẩm phán Tòa án nhân dân huyện Đầm Dơi. Cả ông P., ông T, bà L. sau đó đều được mời về trụ sở Công an.

Thuc hu can bo huyen ru vo nguoi khac vao nha nghi de giai quyet viec cong 2

Nhà nghỉ nơi một cán bộ tại Cà Mau bị bắt quả tang ở cùng phòng nữ đương sự.

Ông P. kể sáng đó, ông được mời đến TAND huyện Đầm Dơi hòa giải lần đầu, do trước đó, vợ ông (bà L.) có đơn đề nghị ly hôn. Ông P. đến nhưng không vào phòng hòa giải, nên thư ký lập biên bản, cho bà L. về. Đến khoảng 9 giờ cùng ngày, ông P. thấy vợ mình bịt khẩu trang, đi theo một người đàn ông ăn mặc bảnh bao vào Nhà nghỉ Hùng Thúy, nên ông vào thẳng quầy tiếp tân yêu cầu mở cửa phòng. Tuy nhiên, do bị chủ nhà trọ khước từ (vì cho rằng làm thế sẽ vi phạm chuyện riêng tư của… khách) nên ông báo cho Công an đến kiểm tra hành chính, lập biên bản.

Thực hư cán bộ huyện rủ vợ người khác vào nhà nghỉ để giải quyết việc công

10 ngày sau khi vụ việc bị phát hiện, bà L. đã chủ động liên hệ với báo chí, khẳng định là “chính ông cán bộ T. là người thuê phòng và chủ động rủ tôi đi hát karaoke”. Bà L. cho biết, bà nhận lời “rủ rê” là do “ông T. hứa sẽ cung cấp thông tin về phân chia tài sản để vụ ly hôn giữa tôi và chồng được nghiêng về phần tôi?”.

Còn ông T. thì vòng vo rằng: “Tôi quen biết cô L. khi cô đến tòa gửi đơn ly hôn và một vài lần cô L. có vào phòng tôi uống trà. Hôm đó, cô L. đến hòa giải nhưng anh chồng không đến dự, cô L. có sang phòng làm việc rủ tôi đi hát karaoke. Hôm đó tôi định không đến hát karaoke với cô L., nhưng vì cô này nhiều lần điện thoại mời, vì nể mặt nên tôi mới đến chơi. Nhưng chưa kịp hát bài nào thì chồng cô L. và Công an thị trấn ập đến”.

Thuc hu can bo huyen ru vo nguoi khac vao nha nghi de giai quyet viec cong 3

Hiện trạng bên trong phòng nghỉ lúc Công an thị trấn Đầm Dơi mở cửa và bắt gặp ông T., bà L. ở chung phòng.

Trước khi được phân công về TAND huyện Đầm Dơi, ông T. từng là thẩm phán TAND huyện Trần Văn Thời nhưng có nhiều sai phạm về nghiệp vụ, đạo đức, từng bị khiển trách. Năm 2006, ông T. thụ lý một vụ ly hôn. Trước khi vào phòng xử, ông T. “nhiệt tình” đến khác thường với nữ đương sự (có cả việc chở đi ăn nhậu), “quên” quy định Điều 15 Pháp lệnh thẩm phán.

Nhắc chuyện ở Cà Mau, dư luận giờ vẫn không quên chuyện liên quan đến thẩm phán N.T.M.. Ông này cũng bị xử lý thích đáng sau khi bị bắt quả tang cùng một phụ nữ đã có chồng vào nhà nghỉ Tân Hải để “tư vấn pháp lý”? Cũng như ông T., ông M. cho rằng chị T. đã chủ động mời ông đến nhà trọ để nhờ viết đơn ly dị thì bị nhà chồng phát hiện.

Day tận trán

Chuyện tại Cần Thơ chưa đến nỗi rùm beng như tại một số địa phương. Tuy nhiên, sau khi kết thúc buổi làm việc với vị cán bộ (xin tạm gọi tên X.) này, nghe lại băng ghi âm, chúng tôi thật sự thất vọng bởi những ý nghĩ lạ lùng và “rất khác người” của ông X. Và ông X. luôn tự nói tốt cho mình.

Ông X. kể khi ông chưa “lên” lãnh đạo quận, ông và cô V.A. có biết nhau và ông biết cô đã có chồng con. “Ban đầu, cô ấy nhờ tôi tìm mối giới thiệu bán dùm miếng đất ruộng ở Tầm Vu, thị trấn Rạch Gòi, huyện Châu Thành A, Hậu Giang. Khi đó tôi còn công tác ở phòng…” – ông X. cho biết.

Một lần nọ, V.A. đã “chặn đường” để xin số điện thoại của ông. “Tính tôi thiệt tình nên cũng cho số. Vậy là mấy ngày sau, cô ấy liên tục gọi, hẹn, nói muốn được gặp tôi” – ông X. kể.

Mấy ngày sau đó, ông chấp nhận gặp tại Hợp Phố – một quán cà phê sang trọng bậc nhất khu vực trung tâm quận Ninh Kiều. Lần gặp đầu tiên này, V.A. đã nhờ ông X. cầm giấy tờ đất của cô để tác động phía ngân hàng, giúp cô vay tiền hoặc nếu ông có tiền, thì cho cô mượn khoảng 200 triệu đồng.

“Tôi giải thích cho cô ấy biết các ngân hàng lúc đó đang thắt chặt tín dụng, tài sản ít có giá trị thì rất khó vay. Về phần cá nhân, tôi đâu có tiền để giúp. Nghe tôi nói vậy thì V.A. nói tôi không nhiệt tình muốn giúp cô. Kết thúc lần gặp đó, tôi chỉ hứa sẽ cố gắng, có gì mới tôi sẽ cho hay. Tuy nhiên, V.A. cứ… “siết cò” tôi hoài. Cô ấy cứ gọi điện dù tôi liên tiếp từ chối” – ông X. kể.

Cho tới một lần, V.A. hẹn gặp ông X. bên kia cầu Quang Trung (thuộc phường Hưng Phú, quận Cái Răng) và ông X. đã nhận lời. Ông X. giải thích “sở dĩ tôi hẹn gặp cô ấy tại nhà nghỉ là do bữa đó trời nắng nóng quá”. Và “hai đứa vô đó cũng để nói chuyện giúp nhau thôi (?)”.

Rời phòng nghỉ bữa đó, ông X. cho V.A. 1 triệu đồng.

Mấy ngày sau thì hai người lại hẹn gặp nhau.

Ông X. cho biết trong lần gặp thứ hai, V.A. than rằng mình đang thất nghiệp nên ông có khuyên cô làm hồ sơ, gửi để ông giúp đỡ. “V.A. bất ngờ đề nghị tôi phải trả lương hàng tháng cho cô” – ông X. kể. Lần đó, ông cũng cho “tiền xăng” nhưng V.A. đã lấy của ông thêm 1 triệu đồng. Cả hai lần, ông đều trả tiền thuê phòng trọ.

Ông X. cho biết sau đó “hai đứa” có hẹn gặp nhau tại nhà nghỉ nhưng ông không đến (?).

“V.A. dọa rằng nếu không giúp đỡ cho cô ấy, cô ấy sẽ quậy. Và V.A. đưa ra nhiều yêu sách khác như bắt tôi phải mướn nhà cho cô ấy ở hoặc phải vay tiền ngay cho cô” – ông X. kể.

Chúng tôi đặt vấn đề: Sao một người dưng nhờ anh giúp đỡ trong cuộc sống, nếu anh có điều kiện, giúp được thì tốt. Đằng này, giúp không được, anh bỗng trở thành người bị buộc làm theo yêu sách, có điều gì đó chưa rõ ràng? “Tôi dở là chỗ đó” – ông X. trả lời.

“Người đang có vợ, kẻ đã có chồng, tự dưng giữa trưa rủ nhau vô nhà trọ rồi nói là “bàn tính chuyện giúp đỡ nhau”, chứ “không có làm ăn gì hết”, ai tin nổi không?” – tôi lại hỏi. Ông X. lại gãi đầu, lấp bấp: “Thì tôi dở ở chỗ đó”.

Bần thần suy nghĩ một hồi lâu, ông X. lại bộc bạch về những điều mà theo ông là “nhược điểm” của mình: “Tính tôi nóng. Tôi cho V.A. số điện thoại. Tôi cự vì cô ấy làm tiền tôi, nên dẫn đến chuyện. Chứ bình thường hai đứa cũng nói chuyện bình thường. Còn chuyện đi nhà nghỉ để bàn công việc, tôi nghĩ là để cho có chỗ mát mẻ để ngồi thôi chứ không có gì?” (?).

Ông X. nói ông chưa hề báo cho tổ chức biết chuyện này bởi “có gì đâu mà báo”.

Sau cuộc làm việc với ông X., tôi định liên hệ người “trong cuộc” còn lại – bà V.A., để hỏi thêm cho rõ. Tuy nhiên, chợt nghĩ rằng, những gì mà ông X. đã thừa nhận, có thể không “tròn”, ít nhiều mang tính chủ quan (theo hướng kể có lợi cho mình),… song cũng đã rõ chuyện ông đã vào phòng nghỉ với người phụ nữ đã có chồng, không phải chỉ một lần mà nhiều lần. Như thế thì tôi còn tìm, hỏi gì nữa.

Nếu thật sự bà V.A. là người chịu ơn của ông X., có lẽ, ông X. sẽ không rơi vào thế bị “người chịu ơn” liên tiếp đưa ra những yêu sách, làm khó như lời ông X. đã kể.

Rủ vợ người khác vào nhà nghỉ, khách sạn để “giải quyết việc công” – một số “công bộc” nêu lý lẽ kiểu như ông X. như thế, liệu có ai tin?

Tin tức mới hay tại tintucgai.com

Comments on this entry are closed.