Mời anh em độc giả của tin tức gái đọc truyện lối sống của hot girl thời nay ( phần 12 ) full đây là câu truyện nói phét, chém gió của tác giả …chúc anh em có giây phút thư giãn vui vẻ khi đọc truyện lối sống của hot girl thời nay ( phần 12 ) full , câu truyện nói về các hot girl thời nay mới hot.

Lối sống hot girl thời nay – đọc truyện mới hay

doc truyen loi song cua hot girl thoi nay (phan 12) 1

Lúc này về đến nhà cũng đã xế chiều, mở cổng rồi uể oải bướcvào nhà, ngồi xuống ghế T gọi luôn :
– Em ơiii.
Nhưng chả thấy ai trả lời cả, hắn vội đứng dậy chạy vào mở tung cửa nhà tắm cũng trống không, rồi chạy lên trên nhà tìm mọi chỗ. Tim T bắt đầu đập nhanh hơn.
KHÔNG THẤY NÓ ĐÂU CẢ !!
Hắn luống cuống chạy ra ngoài đường ngó nghiêng xung quanh, rồi quay lại vội vàng dắt xe và nổ máy.
———6h00———–
Trời đã xẩm tối, đèn đường cũng đã sáng. Đường phố vẫn cứ hối hả, dòng đời vẫn mải miết chạy .
Nó bước đi vô thức trên đường, không còn để ý gì xung quanh, mặc kệ cho bây giờ mẹ nó tìm thấy hay có gặp ai đánh nó chết luôn cũng đc. Nó mỉm cười suy nghĩ về cuộc sống quá khứ và hiện tại của nó, rồi sẽ về đâu ? Về đâu khi mà chính nó đã tự khoác cho mình 1 cái áo dơ bẩn thối nát ? Về đâu khi cuộc sống của nó vẫn chả có mục đích ?
Rồi nó nhớ lại câu nói vừa nãy, đầu óc nó lại rối lên. Đã biết mối quan hệ này là trao đổi qua lại, đã biết chả có tình cảm gì để có thể nói là yêu cả, đã biết là chấp nhận thân phận nhưng tại sao cái câu nói đấy lại xoáy vào tim gan nó thế, tại sao nó vẫn thường mặc kệ thị phi đạp lên để sống mà lần này nó lại bận tâm quá nhiều đến vậy? À, đúng rồi, vì lần này nó thật sự là 1 con đĩ rồi mà.
Thế đấy, dù có che lấp đc mồm mắt thiên hạ thế nào cũng không thể tự lừa dối chính bản thân mình đc. Đàn bà, thường thì họ có thể chịu đc mọi dèm pha về mình 1 cách mãnh liệt nhưng 1 khi đã chạm đến cái tự trọng của họ thì bất kì 1 cái gì dù là nhỏ nhất cũng có thể khiến bản thân họ cảm thấy mình thật tội nghiệp và đáng thương. Rồi nước mắt nó lại chảy dài. Hình ảnh lão già ghê tởm lại hành hạ nó,có lẽ suốt cả cuộc đời này nó cũng chả bao giờ quên đc.
Tuổi đời nó vẫn còn trẻ để có thể làm lại, nhưng liệu có ai dám chấp nhận nó ? liệu trong cái xã hội con người đang chà đạp lên nhau để mà sống, để mà chạy lên thì có ai chịu đi lùi về phía sau và kéo nó dậy ? Con người bây giờ đa số là như vậy, họ chỉ biết nhận lấy chứ không biết cho đi, họ tính toán hơn thiệt với nhau từng tý 1, rồi cái thứ đáng để họ bận tâm chỉ là bản thân và những người thân thiết ruột thịt, còn chuyện của người khác thì cũng chả liên quan. Họ muốn cái bức tranh xã hội này đẹp hơn nhưng không bao giờ chịu bẩn nhúng tay vào để hoàn thành cái bức tranh ấy, mà chỉ biết đứng khoanh tay đánh giá chỉ trỏ phê bình người họa sĩ, những người làm nên mọi sắc màu của cái bức tranh ấy. Thấy đẹp thì họ xuýt xoa nâng hứng, xấu thì họ sẽ vứt bỏ luôn mà chả bao giờ chịu chỉnh sửa lại cho nó đẹp cả.
Vậy đấy, họ sống như thế đấy !
Nó vẫn cứ bước chân đi qua khắp phố phường. Hà Nội hối hả, nó tự hỏi trong cái cuộc sống bận bịu bon chen này thì liệu có chỗ nào đc gọi là yên bình ? Và rồi nó đã suy nghĩ rất nhiều, con đường mà nó đi là sai hoàn toàn, nhưng bây giờ thì không kịp nữa rồi. Vì đâu có ai dám đến gần nó để kéo nó lên. Những người đến bên nó thì lại chỉ làm cho cái hố tuyệt vọng của nó sâu hơn. Bây giờ, nó khao khát có đc 1 cuộc sống thật sự ! 1 cuộc sống bình thường thôi, vì rong chơi như thế là đủ rồi. Nó đã mất quá nhiều rồi và bây giờ nó sẽ làm lại từ đầu. Nhưng đôi khi cuộc sống không phải lúc nào cũng như ta nghĩ, không phải cứ muốn là đc. Nó tự hỏi bây giờ thì nó bắt đầu từ đâu ?với ai ? Liệu trong cái cuộc sống này có thằng đàn ông nào đủ vị tha và rộng lượng đến bên nó giúp nó làm lại từ đầu … Nó cười nhạt cay đắng và tự trách cho số phận của mình.
Lang thang 1 lúc cũng đã khá xa, nó đành tìm 1 chỗ để ngồi. Ở đây có nhiều ghế đá và những đôi trai gái yêu nhau, những người già tập thể dục, trẻ con chạy lăng xăng, những gia đình họ đi chơi với nhau. Nó nhìn và nhớ gia đình của nó, đã mấy ngày nó đi khỏi nhà rồi. Đến cả mẹ đẻ ra nó cũng muốn đuổi nó đi. Nhìn những đôi yêu nhau nó lại cảm thấy thèm thuồng cái tình yêu đơn giản như thế.
Đang ngồi thì nó giật mình , có 1 người đi đến rồi giơ ra cái rổ nhỏ đựng đầy kẹo cao su mồm mấp máy :
– Mua cao su không cô ơi..
Nó nhìn kĩ thì đây cũng là 1 bà cụ khá là già, khó khăn để nói ra thành câu và sự khắc khổ hằn rõ lên từng nếp nhăn. Nó vội vàng sờ soạng vào túi rồi móc đống tiền thừa sáng nay ra:
– Cháu không ăn đâu, nhưng cụ cầm lấy !
Bà cụ nhất khoát không cầm và rồi định đi thẳng, nó chạy theo rồi cầm 1 phong kẹo, nó để mấy tờ tiền vào trong cái rổ nhỏ rồi lại về ghế ngồi. 1 lúc sau thì bà cụ lại quay lại, đặt tiền thừa lại ghế nó rồi khó khăn nói rõ từng câu :
– Tôi đi làm chứ tôi không có ăn xin cô ạ.
Bà cụ đi mất, nó ngồi lại và thấy chạnh lòng. Ở xa xa có tiếng trẻ con kêu lên :
– Này !! Bà điên kìa, kìa bà điên kìa !!
– Chết ! Không đc nói thế con !
Nó vẫn ngồi đấy và cầm mấy tờ tiền nhìn ngắm,giờ thì sức hút của đồng tiền đối với nó vô vị hơn trước. 1 lúc sau nó đứng dậy và lại bước đi vội vã. Nó nghĩ bây giờ chắc thằng T đang cuống cuồng lên vì sợ nó về nhà, vì sợ bao nhiêu tiền nong và công sức đong đưa của hắn đổ đi. Nó cười nhạt rồi cứ đi thẳng. Bỗng từ đâu có 2 thanh niên đi cùng chiều phóng xe lên trước 1 đoạn , 1 thằng ngó đầu lại, giảm ga và nói với thằng ngồi sau :
– Uây, hàng kìa ! Bắt hàng không ?
Nó nghe thấy thế liền trợn mắt và gào lên :
– ĐCM CHÚNG MÀY QUAY CM LẠI ĐÂY MÀ BẮT NÀY HÀNG HÀNG CL !
Mọi người xung quanh giật mình nhìn nó , 2 thằng kia mặt biến sắc và 1 đứa quay lại thở luôn 1 câu :” ĐM CÁI CON PHÒ!” rồi đi thẳng. Nó ngó lơ xung quanh tìm 1 chiếc taxi. Nhưng không có nên đành tiếp tục đi bộ. Đc 1 đoạn thì chả biết từ đâu 1 cái xe lao vọt ra từ ngõ hướng thẳng vào nó. Nó bất giác giật mình nhảy giật người lại, cái xe quệt qua tay lao 1 đoạn ra đường rồi phanh kít lại. Lần này nó không thể chịu đựng đc nữa :
– ĐCMM ĐI ĐỨNG CÁI KIỂU L GÌ THẾ !!
Trong phút giây, nó chợt nhận ra. Là thanh niên Wave đen N đây mà ! Nó vội chạy đến, N thấy thế liền hốt hoảng dựng xe lên. Nó tóm lấy vai N rồi nói :
– ĐM CẤM CHẠY !!
Mọi người xung quanh thấy thế đứng lại nhìn, 1 số người sờ sờ tay vào túi tìm điện thoại. N sợ hãi nhìn nó rồi ngó nghiêng xung quanh, nó nhảy lên xe N luôn : ” ĐI !! “. Chiếc xe nổ máy nặng nhọc rồi phóng lên phía trước. Mấy người còn lại vẫn nhìn theo :” Thôi chết cm thằng kia rồi !!”.
Chiếc xe thì vẫn đi đều đều trên đoạn đường nhưng tim của N thì đang loạn hết nhịp lên, hắn đang lo sợ thấp thỏm thì nó vỗ vai chỉ vào 1 quán nước :
– Uống nước không ? Rẽ vào kia đi
N vội ngoặt tay lái luôn như 1 mệnh lệnh. Vừa đi vào thì chủ quán đã niềm nở :
– 2 anh em uống gì, vào đây vẫn còn chỗ đây này.
Nó đi trước rồi N lóc cóc theo sau, vừa ngồi xuống ghế thì hắn ngó xung quanh, run run hỏi luôn :
– Chị … mà…vào đây làm gì ạ ?
– Thế vào uống nc’ tâm sự tý không đc à ?
– …..
– Uống gì ?
– Ơ.. Uống gì cũng đc !
– Uống gì cũng đc thế uống nước điếu nhé ?
– Ơ..
– Mẹ, ghét nhất kiểu hỏi xong uống gì cũng đc.
– .. trà chanh ..
– Chị ơi em 2 trà chanhhhhhhhhhhhhhhh
Nó gọi với ra, rồi quay lại nhìn mặt N đang rất hoang mang và có nét hoảng loạn rõ rệt. Nó quay sang hỏi tiếp :
– Thế mới biết đi xe à ?
– Ơ.. em đi lâu rồi..
– Đi lâu rồi mà sao toàn lao vào người khác thế hay đang tập đánh bom cảm tử à ? Duyên thế !
– Ơ..em..
– Ơ iếc gì khiếp con zai đàn ông gì mà khúm núm thế ? Mà sinh năm nhiêu ?
– Em ..94
– 94 là hơn tuổi em rồi ! Mà 94 sao lại học ở trường đấy ?
– Đâu em..à tớ. à anhh.. đi vào trường có việc thôi..
– Thế à , mà sao nhìn em cứ phải chạy như m

Trang: 1 2 3